Editor: Đồng Khánh Ngân, Nguyễn Minh Châu, Vũ Hà Trang, Creative: Koar

Bạn đã từng thấy tôi. Bố mẹ bạn cũng từng thấy tôi. Thậm chí ông bà bạn cũng đã thấy tôi rất nhiều. Tò mò chưa nào, tuổi đời của tôi so với tưởng tượng của bạn còn “khủng” hơn nhiều! Nhìn tôi vậy thôi chứ “profile” cũng không phải dạng vừa đâu. Tôi từng chứng kiến biết bao thế hệ lớn lên, từ những đứa trẻ con ngồi ăn kem trước cổng trường đến những anh chị sinh viên ngồi “tám chuyện” xuyên đêm, rồi cả những cô chú trung niên vừa nhâm nhi trà đá vừa bàn chuyện đời. Phải, tôi là ghế nhựa – một thứ đồ mà bạn thấy đâu đó trên vỉa hè và đã tồn tại được rất lâu rồi. 

Tôi không có chỗ ở cố định. Hôm nay ở góc phố này, ngày mai có thể đã theo chân một người bán hàng sang chỗ khác. Cứ như vậy, tôi “sống dai thành huyền thoại” và trở thành một biểu tượng không thể thiếu của văn hóa vỉa hè.

Cần gì xa hoa, chỉ cần qua loa, thế mà tài quá!

Bạn thử tưởng tượng nhé: một chiếc bàn gỗ xịn, một bộ ghế bọc da êm ái, nghe sang thật đấy. Nhưng để có được cảm giác ăn, uống, hay thậm chí nói chuyện vui hơn bình thường… thì vẫn phải là tôi, ngồi lọt thỏm giữa phố, xung quanh là tiếng xe cộ, mùi đồ ăn thơm nức và tiếng gọi nhau í ới.

Thử nghĩ mà xem, mở một quán ăn hay quán trà đá bất kì trên vỉa hè vừa rẻ vừa hời, ai mà chống lại sức hút của nó được chứ! Đó là lý do tôi được yêu quý và sử dụng rộng rãi, đi đâu cũng thấy, ngồi đâu cũng gặp. 

Nhiều người nghĩ tôi tạm bợ và rẻ tiền, nhưng chính nhờ chi phí rất thấp của tôi cùng đám bát đũa, thìa… mà bạn mới được thưởng thức những bữa ăn vừa ngon, vừa hợp túi tiền đấy.

Có lẽ cũng chính vì lợi thế về giá mà những hàng quán vỉa hè nơi tôi “cư trú” vẫn tồn tại bền bỉ qua nhiều năm, phục vụ “ê hề” đợt khách.

Dù ở bất kỳ góc phố, con ngõ nào, chỉ cần ngửi thấy hương thơm của đồ ăn và tiếng trò chuyện rộn rã là ngay lập tức bạn sẽ nhìn thấy tôi. 

Vừa nhỏ vừa nhẹ, tôi cùng ông bà chủ “ngao du” qua khắp các địa điểm, từ cổng trường học đến khu phố đông đúc; lúc đứng cạnh gánh bún sáng, khi lại đi cùng xe nước mía chiều hay hàng xiên nướng tối. Cuộc đời tôi nghe có vẻ “bấp bênh” và “phiêu bạt”, nhưng thật ra lại phong phú khi mỗi ngày được trải nghiệm một câu chuyện mới bên những anh em ghế khác. 

Nhưng đừng nghĩ tôi nhỏ bé mà coi thường, khi cần thiết tôi cũng trở nên “vạn năng”: từ chiếc bàn tạm đặt bát bún, cốc nước đến nơi tụ họp cho những ván cờ hay câu chuyện phiếm không đầu không cuối.

Nhỏ mà có võ, đó là tôi! Trông tôi thấp bé và có vẻ “kém sang”, nhưng chính nhờ có tôi mà người người nhà nhà – không phân biệt già trẻ, gái trai, giàu nghèo – đều có thể ngồi lại với nhau. Đến với tôi, tất cả chỉ là còn là những “con người”, cùng nhau tán gẫu đủ thứ chuyện dù to dù nhỏ: từ giá xăng dầu đến kinh tế thế giới hay cả “thế… con Linh đã lấy chồng chưa”.

Chỉ cần có tôi, cốc trà đá, và người bạn điếu cày, thì mọi căng thẳng, áp lực trong công việc hay học tập đều sẽ biến tan. Sau cùng thì, người ta tìm đến tôi không phải vì tôi “rẻ”, mà vì tôi cho họ cảm giác được “kết nối” thật sự đó! 

Và biết đâu đấy, trong một buổi chiều ngồi với tôi, một tình bạn mới lại được bắt đầu, một ý tưởng lớn lại được nhen nhóm, hay chỉ đơn giản là: một ngày mệt mỏi của bạn bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn

Nếu chỉ nhìn qua, tôi chỉ là một chiếc ghế nhựa thôi. Không hào nhoáng, không đắt tiền, cũng chẳng có gì đặc biệt… Nhưng nếu nhìn kỹ lại, tôi đã và đang là một phần rất nhỏ nhưng không thể thiếu trong nhịp sống của đô thị này. Cứ thử một ngày vỉa hè thiếu tôi xem, bạn sẽ biết thế nào là thiếu một “mảnh ghép hoàn hảo”.

Nên lần tới, khi bạn kéo tôi ra ngồi xuống cùng, đừng nghĩ đơn giản là đang tìm chỗ nghỉ chân, bởi biết đâu, bạn đang ngồi lên cả một “huyền thoại vỉa hè” đấy.

SUBSECTION

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Lên đầu trang